ESPEED ĐÃ THAY ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI THẾ NÀO? | ESpeed - Học giao tiếp tiếng Anh với 100% giáo viên bản ngữ

ESPEED ĐÃ THAY ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI THẾ NÀO?

ESPEED ĐÃ THAY ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI THẾ NÀO?

… 18 tuổi. Cái tuổi mới lớn với bao sự thay đổi. Là cái tuổi lần đầu tiên tách rời sự bao bọc của mái ấm gia đình, của sự chở che của ba mẹ. Và cũng là cái tuổi nếm trại những vấp ngã đầu đời…

Tôi, một thằng luôn được biết đến là một con người sống đầy tình cảm, hiền lành và trầm tính.

Tháng 7 năm 2015 – vấp ngã đầu đời đã thay đổi con người tôi phần nào… Thi đại học, tôi đầy tự tin về kiến thức của mình, tôi giúp bạn bè ôn thi và rồi đến ngày thi, tôi, đã bị ốm nặng… Ngày hôm trước buổi thi đầu tiên môn toán, t đã bị cảm. Toàn thân đau nhức, vật lộn cả đêm không thể ngủ được, và tôi đã thức trắng đêm đó, nói chính xác hơn là hai đêm liền tôi thức trắng. Dù vậy, tôi luôn giữ trong mình sự bình tĩnh, lạc quan, ” 12 năm cực khổ đã qua, và giờ là chạm tay vào vinh quang” , đó là những gì trong đầu tôi lúc ấy. Vì vậy, dù sức khỏe không tốt lắm nhưng tôi vẫn làm bài khá tốt, 9,5 /10 câu. Hai ngày sau, các môn còn lại tôi đều làm tốt. Vậy là trở về nhà, lòng đầy hồ hởi chờ đợi điểm thi. Và rồi…

…Ngày báo điểm: hóa 8, lý 8,5 còn toán… 6,0.

Tôi đã không tin nổi vào mắt mình, thật sự… nước mắt đã rơi…

Tôi nộp đơn xét tuyển vào ngôi trường tôi mơ ước từ hồi chỉ là một cậu bé lớp 8 – Bách Khoa Hà Nội. Tôi e dè đăng kí những ngành tôi thích mà đáng lẽ ra tôi phải mang trong mình đầy sự tự hào và tự tin mới đúng. Trượt, tượt và trượt, từng ngành một, những ngành tôi mơ ước đã dần tuột mất. Cảm giác buồn sầu, thất vọng đến tội cùng, thật sự làm tôi nản. Tôi đã đăng kí ngành cuối cùng mà tôi chưa từng nghĩ đến. Rồi thì cũng vừa đủ điểm đỗ, nhưng cảm giác nào khác thi trượt đại học…

… Chính ngày hôm ấy cũng là ngày tôi biết sức khỏe của mình thật sự có vấn về, và… ngày mối tình đầu của tôi tan vỡ, chính thức, tôi… mất đi nhiều thứ…

Lại một… à mà không, là cả chuỗi những ngày trắng đêm. Tuyệt vọng, tôi… đã ngục ngã. Thật sự là ngục ngã… và nước mắt cứ thế mà rơi… Mệt mỏi, chán nản. Bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu sự cố gắng, cả động lực lớn nhất của tôi là người ấy, đã biến mất, biến mất hoàn toàn. Tất cả… như sụp đổ, vụn vỡ. Chân không bước nổi nữa, không muốn làm gì nữa, không muốn tiếp tục hơn nữa. Đã có lúc tôi muốn bỏ cuộc, muốn buông xuôi tất cả. Tôi – và sự thất vọng… Nhưng… Tôi không thể, vì tôi sống đâu chỉ cho riêng tôi, còn gia đình và bạn bè tôi nữa, những người luôn bên tôi và tôi đâu thể ích kỷ mà bỏ cuộc. Vậy là dù dường như không còn chút sức lực nào, tôi vẫn bước tiếp, phía trước, con đường mù mịt…

Vượt qua quãng thời gian đó đối với tôi mà nói, quả là một quãng thời gian khó khăn. Và tôi cũng đã hiểu ra rằng “người tài giỏi không phải là người có một trí tuệ hơn người hay là người luôn luôn có được sự may mắn, mà người tài giỏi là người luôn biết cách xoay chuyển tình thế một cách đầy khôn ngoan“.

Vào nhập học. Tôi đã cố gắng cho mọi thứ. Tôi không cần biết những gì đã qua nó đã và đang hành hạ tôi như thế nào. Tôi lao đầu vào học, lao đầu vào tất cả những gì tôi biết là tốt nhất cho tôi. Tôi không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào đến với mình. Tôi nhận làm lớp trưởng và cả bí thư của lớp. Hùng hục học rồi hùng hục làm việc. Có những lúc mệt mỏi lắm, nhưng ít ra nó ko cho tôi chút thời gian nào để nghĩ lại những chuyện buồn kia, ko làm tôi dằn vặt vs hình bóng người ấy quá nhiều, và ít ra mệt mỏi cho tôi cảm giác từng giây từng phút của mình vẫn đáng sống lắm, vậy là tôi lại cười hờ, tiếp tục công việc, học tập. Tôi ghét mà chính xác hơn là tôi sợ rảnh rỗi, tôi sợ một mình vì khi đó, mọi thứ làm tôi điêu đứng lại ùa về.

Vì vậy tôi nhiệt tình tham gia tình nguyện, tôi tham gia tất cả các diễn đàn, các hội thảo để mở rộng quan hệ, để bồi đắp mình, để bận rộn. Và chính lúc đó, tôi đã may mắn được trở thành một thành viên của ‪#‎Espeed‬– nơi mà tôi gọi là nhà, giữa chốn phồn hoa đô thị này.

Espeed đến với tôi là một sự tình cờ. Ngày đó, như một thói quen, chiều tối tôi ngồi đọc sách trên ghế đá, sau giờ tan học: “Chào bạn, bạn có rỗi không? có thể dành cho mình một chút thời gian được không?…”

Đó là lời nói của một anh sinh viên trường ngoài chắc hơn tôi hai đến ba tuổi. Sau khi nói chuyện, tôi được biết anh là một thành viên của Trường Anh ngữ quốc tế ESpeed. Và cứ như vậy, như một cơ duyên, ngôi nhà Espeed đã đến với tôi một cách nhẹ nhàng như thế.

bingo1

bingo2

Thật sự mà nói, Espeed đã đem đến cho tôi rất nhiều thứ, là tiếng Anh, là kỹ năng sống để tôi có thêm nghị lực và cả những người tôi gọi là anh, là chị là bạn.

Giảng viên đầu tiên của tôi là chị Nguyễn Hà Ngọc Ánh. Không hiểu sao ngay khi mới vào học, chị đọc danh sách lớp, đến tên tôi chị dừng lại, nói ” tên này hay này”. Chị ấy vui tính, cho tôi cảm giác thân quen khó có thể tìm kiếm ở nơi phố xá nhộn nhịp này, khi con người ta gần như ai cũng bận rộn với công việc của riêng mình. Hằng ngày, tôi thường là học viên đến sớm nhất, nhưng hôm nào đến cũng đã thấy chị ngồi ở đó, đang chuẩn bị bài cho lớp rồi.

Học ở đây, giảng viên, bạn bè luôn vui vẻ, thân thiết làm cho tôi thật sự thích thú. Không biết từ khi nào tôi lại chở thành ” em út” trong lớp, dù đâu phải nhỏ tuổi nhất. Tôi là tâm điểm của mọi sự hài hước. Tôi bỗng thấy mình hồn nhiên, vui nhộn thậm chí là nghịch ngợm như một đứa trẻ đúng nghĩa. Có gì ăn chị cũng ” thui để cho cu P ăn cho nó lớn” :3. Vui lắm. Tôi cũng cố gắng nhiều cho tiếng Anh của mình.

bingo3

Và, rồi, lịch học ở trường của tôi có sự thay đổi kéo theo đó tôi buôc phải thay đổi lịch học ở Espeed, điều đó đồng nghĩa với tôi không được học với chị Ánh nữa, tôi phải chuyển sang kíp mới, kíp của chị Nguyễn Huyền Ly. Ban đầu có chút gì đó man mác buồn, lớp mới không quen và thật sự là nhớ lớp cũ quá. Sau hai tuần kể từ khi thay đổi lịch học, tôi cũng đã dần quen với lớp mới, chị Ly cũng rất nhiệt tình và vui tính mà, :3. Nhưng quả thật nhớ lớp cũ lắm, nhớ chị Ánh lắm. Có lần gặp bạn học cùng lớp cũ, nghe nó nói ” mày chuyển lớp làm chị Ánh nhắc mày suốt, lúc nào cũng P , cu P, tìm cách lôi kéo nó về đi”. vui quá, xúc động quá. Vậy là cuối tuần, tôi tranh thủ được chút thời gian về học ké lớp cũ, ” kẻo chị Ánh với mọi người nhớ”,:3.

Lever 1 kết thúc nhanh chóng, ngày bế giảng là ngày tôi không thể quên. Ngày tôi nhận tấm bằng sau một tháng học đầy nỗ lực, tuy tấm bằng không có giá trị nhiều lắm nhưng nó là cả sự cố gắng của tôi trong suốt thời gian qua. Hôm ấy chúng tôi còn rất may mắn khi được các anh chị Espeed cho trải qua thử thách mà để vượt qua nó, chúng tôi đã phải trả bằng mồ hôi và cả nước mắt. Thấm lắm, ý nghĩa lắm và hứa với mình thực hiện bằng được ước mơ dù còn bao nhiêu khó khăn phía trước.

bingo4
Lever 2 bắt đầu cũng là lúc mọi thứ tôi đã và đang có được thật sự tuyệt vời. Sau bao nhiêu cố gắng, tôi đã dành học bổng của trường Đại học Bách Khoa, tôi đã tìm thấy đam mê và con đường tôi sẽ đi trong chính ngành mà tôi theo học, sức khỏe của tôi khi ấy đã hoàn toàn bình thường trở lại và… người ấy đã quay về. Tôi hạnh phúc đến phát khóc.

Tiếp tục lever 2, tôi vẫn luôn cố gắng. Càng học tôi càng thân thiết với mọi người, với chị Ly. Có thời gian, tôi thật sự quá bận với việc thi cử và công việc ở trường, tôi ốm lên ốm xuống, may mắn vẫn có thể đi học tiếng Anh đầy đủ dù hôm nào cũng trong tình trạng uể oải, bài tập không hoàn thành được.

Các chị Espeed đã gọi điện cho tôi, hỏi thăm, giúp đỡ tôi, thật sự xúc động lắm. Từ khi học xa nhà đã có ai ở trốn phồn hoa này quan tâm tôi như vậy. Cảm ơn Espeed nhiều lắm. Và rồi mọi thứ, thi cử, công việc tôi đề hoàn thành khá tốt và trở lại đi học, năng động, căng tràn sức sống như bình thường, lại vui tính, lại trẻ con.

Chị Ánh, Chị Ly tuyệt vời lắm, Espeed tuyệt vời lắm!
Thank you for all, i promise i will try my best!

( Trên đây là những dòng tâm sự) Hà Nội 19-5-2016.
* Nick name: Bí Ngô.
* I’m 19 years old.
* I’m a student at Ha Noi university of science and techlonogy.
* I have studied at Espeed house for 4 months. My fisrt leader is Nguyễn Hà Ngọc Ánh, and the second is Nguyễn Huyền Ly.

BÌNH LUẬN